HN's World

wandering-wandering:

Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”

wandering-wandering:

Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”


http://themindofdreamer.tumblr.com/post/82780442043/minh-ghet-nhut-cai-kieu-cap-nay-ang-binh-thuong →

themindofdreamer:

Mình ghét nhứt cái kiểu cặp này đang bình thường hạnh phúc thì có 1 người nọ xuất hiện, xong có chuyện tình tay 3. Rồi người này bào yêu người kia nhưng k muốn mất người nọ, người nọ bảo sẽ ra đi thì níu kéo, kéo cho đã xong đỗ lỗi cho người nọ phá hoại relationship của họ.

Má…gặp kiểu đó dẹp mẹ…


vietphotoquote:

Đôi lần cảm thấy bất lực và mệt mỏi trong việc giận hờn cãi vả giãi thích với người yêu, tôi lại chỉ muốn được một mình, một mình theo cả nghĩa đen lẫn bóng. Tôi mệt mỏi lắm khi cứ phải đối mặt với những vấn đề cũ kĩ và mải lẩn quẩn chẳng thể giải quyết xong. Tôi mệt khi cứ phải chịu đựng sự khó chịu từ người yêu và cả chính mình. Tôi mệt khi cứ phải giải thích/chứng minh/lý do cho những việc rành rọt như lòng bàn tay. Những lúc đó, phải chi tôi biến mất, người yêu cũng biến mất. Biến mất rồi lại xuất hiện, rồi lại yêu nhau êm đềm. Nhưng mà, có bao giờ được đâu. Và thế là chúng ta lại bất lực trong việc điều khiển cản xúc của chính mình, vì cảm xúc đã đưa trọn vẹn cho đối phương nắm giữ rồi còn đâu. #vietphotoquote #trangonmoingay

Nhiều vấn đề đã nói, đã cãi nhau, đã thống nhất với nhau, mà sao vẫn cứ vậy. Em có bao giờ dám làm anh buồn, em nói năng đàng hoàng, chịu đựng anh thì cứ gì cũng thích nói ngược với em, e chưa nói hết đã chuyển sang câu khác, em chưa nghĩ xong đã vội trách này nọ. Anh ơi, em là người yêu anh mà, có phải đứa con gái xa lạ anh đối xử lịch sự nhẹ nhàng đâu? Anh có quyền, có quyền la em khi em làm sai nhưng cả những điều bình thường anh cũng làm e suy nghĩ.
Rồi lại đến chuyện em buồn e lo thì anh bảo mỗi câu a không thích con gái suy nghĩ nhiều, nếu a cứ để em thanh thản như hồi đầu thì việc mẹ gì e thức đêm khóc sưng vù mắt để làm gì hả anh?
Cả anh bảo a không muốn đi chơi vì ko có tiền, e bảo để e trả anh cũng ko thích. Thế yêu nhau ko gặp nhau, gặp thì cãi nhau móc họng nhau hoài. Còn vui?
Cho e bỏ cuộc, được không anh? 
….. View Larger

vietphotoquote:

Đôi lần cảm thấy bất lực và mệt mỏi trong việc giận hờn cãi vả giãi thích với người yêu, tôi lại chỉ muốn được một mình, một mình theo cả nghĩa đen lẫn bóng. Tôi mệt mỏi lắm khi cứ phải đối mặt với những vấn đề cũ kĩ và mải lẩn quẩn chẳng thể giải quyết xong. Tôi mệt khi cứ phải chịu đựng sự khó chịu từ người yêu và cả chính mình. Tôi mệt khi cứ phải giải thích/chứng minh/lý do cho những việc rành rọt như lòng bàn tay.
Những lúc đó, phải chi tôi biến mất, người yêu cũng biến mất. Biến mất rồi lại xuất hiện, rồi lại yêu nhau êm đềm.
Nhưng mà, có bao giờ được đâu. Và thế là chúng ta lại bất lực trong việc điều khiển cản xúc của chính mình, vì cảm xúc đã đưa trọn vẹn cho đối phương nắm giữ rồi còn đâu.
#vietphotoquote #trangonmoingay

Nhiều vấn đề đã nói, đã cãi nhau, đã thống nhất với nhau, mà sao vẫn cứ vậy. Em có bao giờ dám làm anh buồn, em nói năng đàng hoàng, chịu đựng anh thì cứ gì cũng thích nói ngược với em, e chưa nói hết đã chuyển sang câu khác, em chưa nghĩ xong đã vội trách này nọ. Anh ơi, em là người yêu anh mà, có phải đứa con gái xa lạ anh đối xử lịch sự nhẹ nhàng đâu? Anh có quyền, có quyền la em khi em làm sai nhưng cả những điều bình thường anh cũng làm e suy nghĩ.

Rồi lại đến chuyện em buồn e lo thì anh bảo mỗi câu a không thích con gái suy nghĩ nhiều, nếu a cứ để em thanh thản như hồi đầu thì việc mẹ gì e thức đêm khóc sưng vù mắt để làm gì hả anh?

Cả anh bảo a không muốn đi chơi vì ko có tiền, e bảo để e trả anh cũng ko thích. Thế yêu nhau ko gặp nhau, gặp thì cãi nhau móc họng nhau hoài. Còn vui?

Cho e bỏ cuộc, được không anh? 

…..